Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Khảo sát và phân loại câu đơn trong tiểu thuyết " Thời xa vắng" của tác giả Lê Lựu

5
16. Đấy là chưa kể nỗi hận về kẻ gây ra tai hoạ lại chính là anh.
17. Tại sao ở ngay nội thành mà để cháu bé mất q nhiều nước mới đưa
đến bệnh viện?
18. Mạch đập chìm và huyết áp cũng tụt đến mức nguy cấp.
19. Và lúc ấy một cháu bé ba tháng đã tắt thở trên bàn cấp cứu cũng vì ỉa
chảy mất q nhiều nước.
20. Người ta phải khiêng cơ sang phòng cấp cứu của người lớn.
21. Trước cảnh cháu, con em mình “ngàn cân treo sợi tóc” nỗi đau đớn
hoảng hốt hiện trên hàng chục khn mặt của những người ruột thịt của Châu.
22. Người ta nhìn Sài như một tên tội phạm.
23. Bằng sự từng trải của mình ngay phút đầu tiên nguy cấp anh trai của
Châu đã đánh xe đi đón bạn anh là bác sĩ phó giám đốc của bệnh viện nổi tiếng về
khoa nhi của cả thành phố.
24. Một tập thể bác sĩ và y sinh được tập trung xử lý “ca” này.
25. Cho đến năm năm sau anh vẫn khơng hiểu tại sao suốt cả mười hai
ngày đêm ấy anh đã khơng hề chợp mắt một giờ.
26. Thằng bé chỉ còn như con mèo ốm.
27. Xót ruột q Sài kêu lên.
28. Chị ơi, chị xem thế nào hay là
29. Các ơng, các bà sợ con đau sao khơng để ở nhà mà chữa
30. Năm năm sau vẫn thấy rùng mình hoảng sợ về những ngày ấy.
31. Châu chỉ hoảng hốt ngất đi trong đêm cấp cứu con.
32. Những ngày sau cơ vẫn vào ngồi cùng chồng bên bàn tiếp nước.
33. Đến bây giờ, ngay lúc bình tĩnh nhất, mọi người vẫn có thêm một ấn
tượng nữa về anh.
34. Đã là thằng ngu ai cũng có quyền khinh bỉ, coi thường.
35. Châu khơng thể ăn được cơm của bệnh viện.
36. Dù thế vẫn có một cái gì đó phải kìm lại.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
6
37. Cơ trở nên ít nói.
38. Chỉ có những cơng việc cần nhắc nhở, sai khiến cơ mới nói với chồng
như bất cứ ngừơi nào khác.
39. Từ khi lấy vợ đến giờ đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cơ đơn q,
bất lực q.
40. Cũng là lần đầu tiên Sài thấy sợ hãi những cái nhìn lạnh nhạt, những
lời nói lạnh nhạt của vợ và cả gia đình cơ.
41. Anh càng cố, càng thấy nó bấp bênh thêm.
42. Nó cứ lặng đi khơng nói năng gì.
43. Đến khi anh quyết định: “Chuẩn bị quần áo, sáng mai đi. Khơng phải
bàn bạc gì nữa”.
44. Biết khó lòng làm trái quyết định của bố, nó liền ồ khóc, quỳ xuống
chắp hai tay như khấn.
45. Tính đau đớn trở về nhà.
46. Gần như ngày nào tơi cũng bắt gặp sự nhớn nhác, sấp ngửa của em
anh.
47. Nhưng nó rất thoả mãn, có phần vênh vang cái tài ba của nó đã có
được vợ con, nhà cửa.
48. Nó đã sẵn sàng từ bỏ tất cả những thằng bạn lên án nó.
49. Biết đâu nó chả từ bỏ mình ln.
50. Tơi với anh chỉ là mối hận của nó về chuyện vợ con trước đây.
51. Cái đau đớn nhất trong anh là tất cả mọi hy vọng về một thằng em trai
với sự “làm nên” của nó bị sụp đổ.
52. Cái hy vọng về một gia đình đồn tụ êm đẹp, cơ em dâu người Hà Nội
vẫn có thể q trọng, kính nể, nghe lời người chị dâu ở nhà q cũng sụp đổ.
53. Anh tiếc cái cơng lao vun đắp hàng mấy chục năm nay của mình.
54. Sài vừa vớt rau vừa hỏi.
55. Vợ khơng thưa.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
7
56. Anh nói chuyện với em trai như nói với người ngồi đường.
57. Cháu ra viện từ hơm nào?
58. Hơm nay đi Hà Nội có chút việc gặp mấy người nói cháu ốm mới biết.
59. Anh nhồi thuốc vào nõ, hút một điếu thuốc lào, uống một chén nước
rồi xách túi.
60. Anh ăn đâu mà!
61. Sài đành lặng lẽ tiễn anh.
62. Sài làm gì cứ tiếp tục đi, tiễn làm gì.
63. Nghe giọng có phần dỗi lẩy của anh trai, Sài nghẹn đi.
64. Lẽo đẽo theo anh một đoạn khá xa Sài mới hỏi.
65. Tình hình ở nhà độ này thế nào anh.
66. Chỉ có ốm đau liểng xiểng chứ chả có chuyện gì.
67. Nãy anh khơng bảo em để lấy ít thuốc.
68. Chà, đói ăn, nhà q ốm mấy ai uống thuốc.
69. Thơi Sài bận, về làm gì.
70. Sài đã nóng bừng ở mặt về cái kiểu dỗi lẩy của anh.
71. Sài đã phải dày mặt về tội thiếu đàng hồng sòng phẳng của gia đình
nhà mình.
72. Nhưng cái làm cho Sài điếng người muốn ứa nước mắt lúc quay về là
câu nói trước khi anh lên xe.
73. Cơ càng khinh rẻ cung cách sống của anh em nhà Sài.
74. Chừng mười lăm hai mươi phút khơng thấy Sài về cơ dậy dọn mâm
bát ăn cơm.
75. Đã cùng ăn chung “một chế độ”, cơ cũng cố tạo ra sự riêng biệt: gắp
rau ra đĩa, xúc thịt rang tơm vào bát, pha nước chấm, thứ gì cũng chỉ vừa đủ một
người ăn.
76. Thì ra người Hà Nội nhiều lúc cũng mất lịch sự như thường.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
8
77. Anh mẩm bụng và mỉm cười chua chát rồi lặng lẽ dọn mâm bát ngồi
ăn một mình.
78. Anh lững thững dắt xe ra cổng mà khơng biết rẽ đường nào và đi đến
đâu.
79. Anh đạp xe quanh hồ Hồn Kiếm, quanh hồ Thuyền Quang.
80. Phần vì sợ ai cũng có gia đình vợ con có cơng việc hoặc sự hẹn hò.
81. Đến hơn mười giờ đêm, khơng biết đi đâu, đến đâu, anh đành quay về
nhà.
82. Làm xong cái việc bắt buộc ấy cơ lại vào màn.
83. Anh bật điện dắt xe xuống bếp.
84. Cơ ngồi dậy tắt điện và nói như ra lệnh.
85. Anh tìm diêm châm đèn dầu.
86. Anh vo gạo, bắc bếp.
87. Trong khi đợi cơm sơi anh xát xà phòng vào tã lót.
88. Tình trạng ấy diễn ra trong năm ngày.
89. Cái lý do để họ ăn chung trở lại dễ dàng như một thứ trò chơi của trẻ
con.
90. Song, với cả hai người cái ấn tượng xảy ra trong năm ngày vừa qua
khơng thể gọi là nhỏ.
91. Nhưng vì những lý do khác nhau cả hai đều phải cố.
92. Ở Châu, dù sao cũng khơng thể thốt ly cái bản tính vốn có của đàn
bà.
93. Ngay từ khi chưa cưới cơ đã biết rằng sống với Sài sẽ rất khổ sở về
những chuyện vặt vãnh.
94. Cơ đã định sẵn cho mình một phương án là chỉ cần có con, chẳng cần
bất cứ một thằng đàn ơng nào.
95. Khốn nỗi cơ còn trẻ q, xinh đẹp và tràn đầy sức lực làm sao có thể
n ổn được.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
9
96. Việc gì khó khăn đã có các “chú”, các anh giúp đỡ tận tình.
97. Cơ vừa “đảm đang” chiều chồng ni con vừa có mối quan hệ thoải
mái với những người đàn ơng khác.
98. Nhiều khi cơ xin được giấy mời múơn rủ chồng đi xem, lại sợ ngượng
với xung quanh đành phải ở nhà.
99. Ở cơ hình thành hai con người.
100. Phần ở nhà thì cau có quyết đốn thơ lỗ, bất chấp và lạnh lùng.
101. Nhưng bao giờ Sài cũng là ngừơi có lỗi nhiều hơn.
102. Anh lạnh lùng, im lặng kiên quyết và thẳng thắn, sống “hết mình”.
103. Càng chứng tỏ mình là một thằng đàn ơng thì càng hèn hạ yếu đuối
hơn cả mọi người đàn bà.
104. Càng cố, khoảng cách của hai người càng xa.
105. Anh bực mình với những nhận xét ấy.
106. Anh đâu có sợ.
107. Anh chỉ nhường nhịn, chiều chuộng, nói chung là nể chứ đâu có
chuyện sợ.
108. Dựa xe vào nhà, chồng bế con rong chơi hoặc sang nhà hàng xóm
đánh cờ.
109. Trên bàn họ lúc nào cũng có cốc hoa cắm mấy bơng hồng hoặc hoa
đồng tiền.
110. Nghĩa là nhìn vào nhà ai trong khu tập thể Sài cũng thèm, cũng ao ước.
111. Tơi mệt lắm rồi đấy.
112. Một chỗ ở bằng cái lỗ mũi này khơng chịu được khói thuốc lào, thuốc
lá đâu.
113. Lúc đầu Sài cũng “quặc lại”.
114. Kết quả mỗi lần quặc nhau xong anh lại đi lang thang ngồi đường để
đến đêm đến ngủ trên bàn làm việc ở cơ quan.
115. Mình giũ mấy cái tã.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
10
116. Mình nấu nồi cơm.
117. Sài sợ nhất là gia đình anh ở q lên.
118. Cái lý do để anh mất dần gia đình, bạn bè là thế.
119. Một con người học hành giỏi giang tháo vát và kiên nhẫn làm được tất
cả mọi việc đâu có dễ để cơ bé dù là con gái Hà Nội cứ lấn tới mãi mãi.
120. Mặt khác, thực tình anh cũng mê Châu.
121. Đã “trót nhỡ” rồi, anh phải giải quyết cho êm thấm.
122. Khơng ngờ anh đã nhanh chóng lao vào cuộc chạy đua vơ cùng vất vả.
123. Anh với Châu “cọc cạch” q.
124. Anh chỉ còn biết sống thật thà, hết mình.
125. Hơn ba năm lấy Châu chiếc ba lơ hết đặt lên mặt tủ lại nhét xuống
gầm giường, treo hết sau cánh cửa lại buộc vào dui mề trên mái nhà.
126. Mãi khi đi ngủ gối đầu lên cái đống lục cục, Sài mới biết chuyện.
127. Sao anh “kiết” thế?
128. Thêm ơi, mấy năm rồi tao khơng đến thăm bố mẹ và các em!
129. Tao khơng còn thì giờ, khơng còn điều kiện, khơng còn tâm trí để nhớ
tới mày và bây giờ thì khơng còn cả cái chỗ ở nữa.
130. Ở đây khơng còn chỗ cho tao, khơng phải là chỗ của tao.
131. Anh bằng lòng với sự day dứt dằng xé suốt đêm qua để đến sáng nay
có một quyết định.
132. Anh khơng hề có ý định xé đơi hạnh phúc một lần nữa.
133. Anh trở thành con người lặng lẽ, âm thầm.
134. Gần đến tháng sinh đứa con thứ hai, anh vẫn khơng hề đưa đón cơ một
ngày nào.
135. Mặt mũi nhem nhếch, mồ hơi nhễ nhại thằng bé vẫn chưa biết sự nguy
hiểm xảy ra.
136. Nó cười như nắc nẻ xoa bàn tay đầy đất lên khn mặt của anh đã tím
lại vì giận và hoảng sợ.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
11
137. Anh quẳng xe vào bờ tường rồi đưa con vào nhà bắt nó đứng úp mặt
vào cánh tủ.
138. Thằng bé khơng nghe lời bố, nó nhìn sang mẹ cũng vừa ngẩng mặt
nhìn nó.
139. Thùy, quay mặt vào.
140. Thằng bé khóc ồ lên, chạy sà đến lòng mẹ.
141. Một tay Châu cầm quyển sách tiếp tục đọc, tay kia vòng ra ơm lấy con.
142. Sài kéo thằng bé.
143. Châu ngửng mặt bực dọc
144. Em biết chuyện gì xảy ra khơng?
145. Châu vẫn đọc.
146. Sài khơng thể ngờ có những tiếng ấy.
147. Cơ khơng nói tiếp như mọi lần.
148. Nhưng anh vẫn đứng lặng đi.
149. Tùy cơ, muốn nói thế nào cũng được.
150. Sẵn nỗi hận ấy, chiều hơm sau anh bắt gặp vợ đi với “ơng chú”.
151. Anh quyết định phải đẩy thêm sự căng thẳng giữa hai người, để muốn
ra sao thì ra.
152. Anh theo hai ngừơi cốt để có chứng cớ cụ thể.
153. Hai người vào qn giải khát ở đầu đường Điện Biên.
154. Anh đứng khuất ở một qn sách bên kia đường mua tờ báo đọc.
155. Hai mươi phút sau họ ra và đi tiếp.
156. Khơng đến cơng ty, cũng khơng đi mua rau, anh về nhà nằm vật ra
giường đợi đến bốn rưỡi đi đón con.
157. Anh cố gồng mình lên để làm mọi việc một cách bình thường, đầy đủ.
158. Lúc ấy đã sáu giờ mười phút.
159. Tại sao anh ấy lại để cơ vất vả vào những ngày này.
160. Sài hấp tấp chạy ra bê bì gạo và mắng.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
12
161. Sài mở tải gạo ra xem.
162. Ồ gạo hơm nay ngon.
163. Tối mai anh có đi xem phim khơng?
164. Nhưng ai trơng con.
165. Anh buồn cười thật.
166. Sài lại thấy như có một luồng giá lạnh chạy từ xương sống lên đỉnh
đầu.
167. Anh thủng thẳng.
168. Chú nào, anh nào?
169. Chả nhẽ từ khi lớn đến giờ em khơng có chú nào, anh nào để mời đi
xem à?
170. Anh vẫn cố lấy lại bình tĩnh.
171. Anh chưa ghen đâu.
172. Nhà q sao bắt nạt được thành thị.
173. Nhưng nhà q đã nói là có chứng cớ từng chi tiết cụ thể, khơng hồ đồ
đâu.
174. Mà anh cũng chả cần nói.
175. Để người khác họ tự nói ra thì hơn.
176. Sài cứ thủng thẳng đầy lòng tự tin và tỉnh táo khác hẳn với sự hấp tấp
của anh.
177. Về đến Cửa Nam anh ta vượt lên ngoặt bánh xe trước xe cơ.
178. Xin lỗi em, chỉ cho anh hỏi một câu.
179. Con có khỏe khơng?
180. Em định làm gì?
181. Châu muốn vác cả cái xe đạp mà quăng cho vỡ mặt anh ta.
182. Có bao nhiêu lời nặng nề, tục tĩu cơ ném cả vào mặt hắn.
183. Tao nói lại, thằng đểu cáng ạ.
184. Lẽ nào hắn ta đã đến đây một cách liều lĩnh và đểu giả.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
13
185. Cơ ơm lấy mặt khóc nấc lên.
186. Trời ơi, có chồng con ai thế này khơng?
187. Có ai nỡ hành hạ vợ lúc bụng mang dạ chửa như thế này.
188. Làm sao mà tơi chịu nổi
189. Anh đuổi tơi đấy à?
190. Cơ quyết định phải ra đi.
191. Phần để lên án sự tàn nhẫn của chồng, phần có điều kiện tìm ngay đến
Tồn xem thực hư ra sao.
192. Sài vừa nhồi thuốc vào điếu vừa cười lạt.
193. Em đã q khen.
194. Anh chưa được là dân hàng tỉnh đâu.
195. Thằng bé cứ gào thét nhao theo mẹ.
196. Châu đã khơng trừ cho mình chỗ để lùi nữa rồi.
197. Anh vội vàng chạy ra khỏi nhà đi đón con.
198. Cu Thùy thấy bố sà ngay mếu máo.
199. Bố ơi mẹ đi đâu!
200. Mẹ đi cơ quan.
201. Bao giờ mẹ về?
202. Bố có ngủ ngoan hơng?
203. Mẹ đã về chưa bố?
204. Tại vì lúc ấy mẹ chưa phải đi cơ quan.
205. Làm việc là gì?
206. Làm việc là là chỗ để cho ngừoi ta lấy lương.
207. Hai bố con đi mua kẹo nhì.
208. Thằng bé hào hứng hẳn lên.
209. Những thứ bố mua còn nắm đầy hai tay bé Thùy đã ngủ ngặt nghẽo
trên vai bố.
210. Chiếc bánh đậu xanh ở tay thóng ra phía trước rơi xuống.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
14
211. Sài dẫm lên mới biết.
212. Đến nửa đêm tự nhiên nó thét rú lên, như có ai đánh đuổi.
213. Mẹ đi cơ quan về chưa?
214. Khơng Thùy hơng ngủ nữa.
215. Tự nhiên nước mắt anh ứa ra.
216. Làm sao cuộc đời lại cay cực đến mức này.
217. Nó hỏi anh bánh đậu xanh để đâu.
218. Anh đưa cho con thanh kẹo lạc.
219. Nó lại hờn đòi trả bánh đậu.
220. Hai giờ sau con mới ngủ lại.
221. Anh bật dậy ơm lấy con.
222. Nhưng nó nhất định đòi đi với mẹ.
223. Anh cũng mua bánh đậu xanh, chuối, trứng luộc, bánh chưng.
224. Còn đồng lương nào trong túi anh bỏ ra mua q dỗ con.
225. Cả ngày thằng bé cứ ăn uống khơng ra bữa nào cho hẳn hoi.
226. Căn phòng tối om, lạnh lẽo.
227. Bé Thuỳ khơng chịu đi nhà trẻ.
228. Anh phải chiều nó.
229. Hai bố con ngày nào cũng lang thang trên đường.
230. Thằng bé ngồi phía sau như con nhối nhồi lên ơm lấy lưng bố.
231. Anh đã tiêu gần hết một trăm bạc vay của cơ kế tốn cơ quan.
232. Hơm ấy là ngày thứ năm kể từ khi mẹ nó đi.
233. Gần trưa thì cơ văn thư bế thằng bé đến mắng té tát.
234. Sài cuống cuồng ơm lấy con.
235. Hơi nóng từ nó toả ra hầm hập.
236. Anh cho cháu ở nhà kiêng nước, kiêng gió, kiêng cho ăn lạnh.
237. Sài nghe lời cụ.
238. Suốt ngày anh ơm con ngồi trong giường bng màn che kín ri đơ.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét